Báo cáo các thím em mới đi ăn về. Vừa vào thớt đã thấy gạch đá các kiểu, ngập đầu gió bão. Em đã nói rồi, các thím không tin, hoặc nghĩ em hoang tưởng thì cứ đọc cho vui, đừng làm em nhụt chí mà.
Tình hình hôm qua thế này ạ.
Sáng, không phải đi rải truyền đơn nữa (yeah) nhưng phải viết thư tay để gửi cho các đơn vị đã đang và sẽ cộng tác. Em thì ngày xưa học cấp 3 đã từng ăn 0 điểm văn vì tội bà giáo không dịch nổi, giờ kêu em viết thư tay thật không khác nào bắt HKT hát đêm giao thừa.Đã thế mỗi buéc nội dung không được giống nhau quá nửa (đệch). Nhận việc xong mà toát cả mồ hôi, quay sang định nhờ em L, vì em cùng nhóm thì ôi thôi, chữ em cũng không kém mình là mấy, được cái đều, chứ không nát. Hết hi vọng. Bắt đầu nghĩ đến chuyện đánh máy, nhưng lại không thể vì yêu cầu là viết tay. Mẹ cái bà cô 2 đời chồng dở hơi thế không biết. Thanh niên hai mười ba rồi còn phải viết ba cái thứ này. Em thì em không ngại đâu, chỉ sợ những người bên kia nhận được thư của em lại phải thuê cả đội giải mật mã của quân đội đến thì tốn kém quá. Nhưng cảm thấy sát khí lúc nào cũng tỏa ra ngùn ngụt sau lưng em lại đành phải cầm bút lên, bỏ hết tâm huyết gần cả buổi để hoàn thành 5 chục bức thư (vì phải nắn nót hết mức có thể). Em L cũng chả kém. Viết thư như đánh vật. 2 anh em được một lúc quay ra nhăn nhó nhìn nhau rồi cười, rồi lại cắm mặt vào Phạm Trưởng. Em hoàn thành xong đống công việc của em, nhìn lên thì thấy em L như mếu vì còn hơn tiếng nữa là phải nộp. Thế là em (lại ngu) phi sang chỗ L viết hộ chỗ còn lại mặc dù em ấy chả nhờ vả gì mình hết.
Kết quả như sau: em được hôm thay vì đau chân thì chuyển sang đau tay, nhức mắt, ong đầu nhưng bù lại là bữa trưa ngon lành ở...He he.
Chiều về, chả có chuyện gì cho đến bữa cơm. Cả khu quyết định ăn lẩu thập cẩm kiểu Nhật. Tức là mỗi người sẽ đem đến một nguyên liệu mà mình thích, cho tất cả vào nồi, đun lên, múc mỗi người một bát và phải ăn hết. Tất nhiên là các nguyên liệu không độc, không ai dị ứng và không bị đánh nhau. Bọn em ở đây được cái rất nhiệt tình, đã không tham gia thì thôi (mà thường là tham gia vì ham vui) chứ đã tham gia là tham gia đến cùng, không có kiểu bỏ cuộc giữa chừng.
Và sau đây là những gì bọn em có trong cái nồi thập cẩm ấy: chân gà, cá mắm, mắm tôm, tôm chua, trực tràng lợn (cái đoạn mà chứa ứt chuẩn bị ra ngoài ấy), vó bò, rau tầm bóp, rau ngải cứu, trứng vịt lộn, mẻ. Các thím có tưởng tượng ra khuôn mặt bọn em khi mở nắp vung ra không?? Trông y hệt như bức Tiếng thét của Munch ấy. Màu thì đẹp, đủ các màu luôn nhưng mùi thì không thể chịu đựng được. Bọn em đứa nào đứa nấy phải bịt mũi mới ngồi được tại chỗ. Mỗi người một bát và éo ai dám ăn trước. Cuối cùng cũng phải dùng đến hạ sách lấy thịt đè người. 6 thằng a lô xô đè thằng T váy xuống,nhét 1 miếng vào mồm bắt nó nuốt. Khổ thân thằng em, giãy như lợn bị chọc tiết,nhưng xin lỗi, đời vẫn nhọ như lọ mắm tôm, chú sống khôn thác thiêng thì đừng ám theo bọn anh, bọn anh chỉ là hoàn cảnh xô đẩy. Thằng T nuốt xong miếng ấy, không thấy sao cả, đứng dậy, quệt ngang mồm nói:
-Éo đến nỗi, hơi ngang nhưng ăn được.
Thế là cả lũ yên tâm, từng đứa từng đứa một nhìn nhau gắp thức ăn (éo biết có được gọi là thức ăn không) bỏ vào mồm và nuốt vội. Các thím đừng hỏi em mùi vị thế nào, em không muốn nhớ lại đâu.
Em biết trước thế nào cũng có biến nên đã đặt trước 1 slot bên nhà thằng em họ. Đến gần 10h thì anh Tào bắt đầu ghé thăm, và em thì ngủ luôn trên bệ bệt đến sáng luôn, éo bước ra được. Bọn kia còn khổ hơn. Chung nhau 1 cái toa lét. Em thề kiểu gì cũng có đứa ra quần. Sáng nay là buổi tổng vệ sinh, em trốn đi làm luôn, bọn kia không biết có đủ sức mà dậy dọn dẹp không. Khổ thân chúng nó quá. Em mua ít cam về cho chúng nó vậy.
À tiện thể tối mai em về nhà ăn giỗ nên sẽ không có rì viu đâu nhé. Hẹn gặp lại các thím sau.

0 nhận xét :
Đăng nhận xét